sớm mai, uống một chén trà

mùi gỗ mục, mùi hái tiêu mùa hè, mùi đất ẩm sau mưa, mùi ấm nước đun trên bếp, mùi lửa cháy lách tách vào một sáng mùa đông, mùi căn bếp nhỏ ám nồng hương khói, mùi chăn gối dầu gió, phật linh, mùi trở mình trời nóng, mùi quạt mo phe phẩy, mùi đài cát-xet phát tin, mùi ông ngồi lặng im, bên chiếc bàn gỗ nhỏ.

MỞ MANG TÂM TRÍ, MỞ VÍ VÌ SÀI GÒN

– chuỗi workshop gây quỹ tiếp sức Sài Gòn chống dịch.

Có một từ mình rất thích, “ đùng một cái”. Nghĩa là một sự việc xảy ra bất thình lình, không ai ngờ tới. Thế thì việc mình vừa chuyển đến một thành phố lạ, vừa nhảy sang hẳn một việc làm siêu mới mẻ là mở quán cà phê, thì phải gọi là “đùng hai cái” chứ nhỉ.

Mỗi “đùng một cái” đều dẫn mình đến chỗ này chỗ kia, thường là những điều mới mẻ không nằm trong dự tính. Mà “đùng một cái” này, thì sẽ nhảy sang “đùng một cái” khác, nhanh kinh khủng. Mọi việc “đùng một cái” mình làm, đều trộm vía gặp may mắn nhờ những người bên cạnh ủng hộ.

Như là chuyện mình ít khi bày tỏ suy nghĩ cá nhân , giờ mình viết blog, instagram công khai, để cho người khác quyền quan tâm nhiều hơn đến thế giới xung quanh mình, và để cho mình cơ hội được hiểu thêm về người khác.

Như là việc mình tham gia buổi workshop này, một chuỗi workshop được tổ chức bởi người chị Nhược Lạc, đồng hành cùng Sài Gòn chống dịch. Trong chuỗi workshop gây quỹ kéo dài tám tuần này, các khách mời sẽ chia sẻ đến mọi người các chủ đề như: Vẽ-chơi, viết sáng tạo, thẩm mỹ trong thiết kế, ngôn ngữ hình ảnh, làm quen với trà, với cờ vây, với vlog… cùng nhiều điều thú vị nữa.

Tuần này là tuần thứ 7. Sài Gòn đang khỏe lại dần, một phần trong đó có tâm sức của ban tổ chức, các diễn giả, và những người bạn tham gia. Mình có chia sẻ về hành trình mở quán inđì cafe vào 9h sáng Thứ 7 tuần này, 17/9. Mình không xem đó là điều mình trao đi, mà là nhận lại. Nhận trước 1 phần cho tương lai.

Thứ 7 này, các bạn có thể “đùng một cái” tham gia workshop cùng mình. Hoặc bạn có thể chọn tham gia các buổi workshop khác, và ủng hộ trực tiếp các quỹ ủng hộ Sài Gòn tùy theo khả năng.

Giới thiệu chung về chuỗi Workshop: https://nhuoclac.com/movisaigon/

Link sự kiện “Mở quán – Cỏ Cát”: https://fb.me/e/MFONtcnC

Hẹn gặp các bạn.

tập ghi

tiếc cuốn sổ đẹp, tôi chẳng dám ghi nhiều
hoặc, ghi những điều (tưởng như) khôn ngoan triết lý
ghi chữ nghĩa nắn nót thằng hàng
trang này, sang trang, trang nữa
ghi thừa mứa, ghi tràn lan, đầy rặt
những thứ ngớ ngẩn giáo điều
ghi sự cô liêu, cô đơn, cô quạnh, cô độc
cô này cô nọ nghĩ thấy mà điêu

sao không dám liều, ghi vơ vẩn
ghi sự bần thần, ghi cho bản thân?
ghi đến sạch túng bần hèn kém
ghi cho tàn ngày, tàn tháng
ghi mở toang cánh cửa nỗi lòng

rồi, mới học được cách ghi thong dong,
đẹp đẽ.

Một câu thần chú

Thường thì mình tự tin kinh khủng. Có lần mình từng bảo, mọi người có vấn đề về việc thấy bản thân không đủ giỏi, mình thì ngược lại. Nhưng giai đoạn này chả hiểu làm sao mà mình tự ti dễ sợ. Chả hiểu làm sao (lại) là câu cửa miệng thôi, chứ thực ra là mình hiểu tại sao.

Một câu mà mình khá không thích, là “You don’t know what you don’t know” – “Bạn không biết những gì bạn không biết”. Vì sao mà không thích, vì nghe nó self-help quá, lại hợp lý quá, lại chân lý quá, và nó chạm đến mình quá. Mình luôn biết sự tự tin này một phần bắt nguồn từ việc không biết mình đứng ở đâu.

Giống như câu chuyện học đàn vậy, ừ thì quay lại với câu chuyện học đàn. Ban đầu mới tập bạn sẽ thấy tập đàn rất khó đúng không. Và nó khó thật, nên bạn sẽ dễ bỏ cuộc. Đến khi tập thêm được một xíu rồi, bạn nghĩ cứ tập 10-20p một ngày thôi thì dần dần mình sẽ giỏi lên. Thì cũng có giỏi lên, thấy được sự tiến bộ từng chút từng chút một, nhưng kèm theo đó là cảm giác biết mình sẽ chẳng bao giờ đánh được như người này người nọ. Bạn định bảo chuyện này quan trọng gì đâu, núi cao còn có núi cao hơn mà. Nhưng quan trọng lắm đấy, nhất là với những người thuộc trường phái tự tin như mình.

Hơn một tháng trước, mình đã có ý định làm một kênh podcast. Gọi là ý định, vì mình chưa công khai kênh. Mọi việc xong xuôi rồi, mình còn lên cả kế hoạch cho vài tháng tới, việc mà ít khi mình làm. Mấy đêm liền mình háo hức không ngủ được vì mải nghĩ nội dung cho kênh. Thậm chí mình còn tưởng tượng đến cảnh được chị Thùy Minh của kênh Have a Sip phỏng vấn như những podcaster khác. Thế mà mình vẫn chưa dám đăng chính thức. Theo kế hoạch thì tuần vừa qua là tuần mình thu âm lại, chỉnh sửa lại và đăng. Nhưng đó lại là tuần mình bỏ bê nhất, không hề động vào một xíu nào. Mình không nghĩ nhiều đến việc mọi người sẽ nghe, rồi chê bai phán xét. Không mình không.

Mình nghĩ nhiều hơn đến việc mình đã làm những việc thật dở tệ. Những việc lúc ban đầu thì hào hứng hừng hực như lửa, cháy rừng rực rồi rụi thành tro. Làm, thì tốt hơn là không làm. Nhưng làm tốt và làm dở, thì sao? Có lúc đang dọn dẹp, mình chỉ chực khóc khi nghĩ đến những việc mình làm dở tệ đến mức không thể tệ hơn được nữa.

Nhưng có quan trọng không? Tự tin và tự ti, làm và không làm, làm tốt và làm dở?

Mình không biết. Nhưng mình có thần chú để trả lời, đó là một câu mình hay ghi trong nhật ký, “ít ra thì”… “mỗi ngày”

Ít ra thì mình đánh răng rửa mặt mỗi ngày

Ít ra thì mình vẫn tập 10 phút mỗi ngày

Ít ra thì mình ăn uống tử tế mỗi ngày

Ít ra thì mình đi ngủ đúng giờ mỗi ngày

Ít ra thì, mỗi ngày.

Bằng phép màu của một câu thần chú, số lượng việc ít ra thì sẽ dần dần đầy lên, lấp vào từng khoảng trống, từng suy nghĩ lan man mỗi khi nghĩ đến việc mình đã/đang/chưa làm.

Nếu ngày nào không đầy lắm, thì nó sẽ tạo ra phép màu thứ hai, rằng ít ra thì bạn cũng làm được 1 việc ít ra thì, mỗi ngày. Như là việc cứ nghĩ ngợi về điều mình làm chưa tốt lúc đang dọn dẹp, nhưng ít ra thì mình cũng đang dọn dẹp. Chứ không để đó đến ngày mai.

Có gì quan trọng không?

Hôm trước bạn mình có nhắn tin bảo, đọc blog mình hàng ngày để biết rằng mình vẫn sống khỏe. Thật quả là bạn tốt hiểu lòng nhau.

Đó cũng là mục đích chính của mình khi mở blog này, để chia sẻ với mọi người nhiều hơn.

Chữ chia sẻ nói dễ thì thật là dễ, mà khó thì cũng quá sức khó khăn, nhất là ở giai đoạn này. Ở giai đoạn này, cụm từ này hay quá. Giai đoạn của mọi điều ước trước giờ tưởng chừng như không bao giờ đạt được đã thành sự thực. Có thời gian nghỉ ngơi dài ngày, môi trường trong lành trở lại, lối sống tối giản lên ngôi, ai ai cũng quan tâm đến sức khỏe. Thật diệu kỳ bốn chữ ở giai đoạn này.

Mọi người đã nói quá nhiều về việc những điều tưởng chừng như bình thường trở thành xa xỉ. Đi chợ, đủ thực phẩm nấu một bữa như ý, tán phét với bạn bè. Ai cũng ao ước trở lại những ngày bình thường. Đến lúc trở lại giai đoạn bình thường rồi, lại quên mất giai đoạn này.

Trong Midnight in Paris, các nhân vật luôn nghĩ Paris ở quá khứ là điều tuyệt vời nhất . Chàng trai thế kỉ 21 xem 1920s là thời gian đáng sống nhất cuộc đời mình. Cô gái 1920s chỉ nhớ đến những năm 1890. Và tất nhiên, con người 1890 say mê chìm đắm với giai đoạn Phục Hưng.

Thế mình muốn chia sẻ điều gì trong bài này? Mình định nói về việc chuyện chia sẻ quan trọng đến thế nào. Nhưng có quan trọng không?

Như giai đoạn này và giai đoạn bình thường, có khác gì nhau không?

Điều quan trọng bây giờ là đi ngủ. Phải vậy không?

chẳng để lại điều chi

em đọc một bài thơ
sao lòng đau đến thế
bài thơ như đang kể
về nỗi buồn của em

em chép một bài thơ
sao lòng nhẹ đến thế
bài thơ thôi không kể
những gì em đã quên

em viết một bài thơ
sao lòng, không biết, thế
bài thơ rồi có kể
cho anh nghe điều gì?

những điều đã trôi đi
những điều còn ở lại
những điều đau thương, mãi
nhưng rồi cũng trôi, đi
chẳng để lại điều chi
cho anh
nữa.

Ăn nhiều rau uống nhiều nước có thật sự tốt không?

10 ngày đầu ở Đà Nẵng mình vào đây ăn tận 4 buổi chiều, thử hết sạch các món. Đam mê thật sự

Một cách khách quan mà nói, mình có chế độ ăn uống khá lành mạnh. Nói chính xác hơn thì mình thích ăn uống. Và kì diệu làm sao những thứ mình thích thường là những thứ lành mạnh, ờ thật ra mình cũng thích rất nhiều thứ không lành mạnh nhưng ăn vào đau bụng nên mình hạn chế. Mình không theo một chế độ ăn cụ thể nào cả, mà là sự kết hợp của nhiều chế độ ăn uống mình thấy phù hợp.

Ví dụ nhé, mình ăn cơm gạo lứt hoặc gạo xát dối, bởi vì cảm giác hạt gạo rất ngọt, nhai đã hơn hẳn gạo trắng bình thường. Rau củ quả cũng vậy, mình thích các loại rau củ quả trồng theo hướng tự nhiên, hương vị đậm đà và nổi bật, không nhạt nhòa thiếu năng lượng như các loại trồng có sử dụng hóa chất. Mình thích ăn rau hơn thịt vì cảm giác nhẹ bụng và mát mẻ dễ chịu, khi ăn xong cơ thể không quá nặng nề. Mình thích ăn đồ luộc, hấp hơn chiên, rán vì ngại rửa bát nhiều, hê hê.

Mình ăn ngày 2 bữa trưa tối, mỗi bữa một bát cơm gạo xát dối, rất nhiều rau xanh, củ quả. Hiện tại thì mình không ăn thịt, thi thoảng có ăn trứng. Buổi chiều mình ăn vặt bằng hoa quả, hoặc khoai lang hấp.

Vậy vấn đề mình gặp phải ở đây là gì?

Đó là mình ăn và uống quá nhiều. Đúng vậy đó, mình đã ăn quá nhiều so với mức mà cơ thể cần. Lắm khi 1 bữa cơm mình luộc hẳn nửa cây bắp cải, và mình ăn hết sạch. Ăn xong 1 bữa cơm là no lắm rồi, nhưng mình vẫn ăn thêm 1 ít hoa quả, uống thêm cốc nước đầy. Trước đây mình cũng có phân vân về việc mình ăn xong hay bị no quá, nhưng mình nghĩ, những thứ mình ăn nhiều đều là những thứ tốt cho sức khỏe, như rau, như hoa quả, ăn nhiều một chút cũng không sao.

Nhưng không. Thời gian này, khi quan sát việc ăn no và cảm giác cũng nào cũng cần có 1 thứ gì đấy để cho vào miệng, mình thấy thật ra thì mình không cần ăn đến mức đó. Chẳng qua là mình quen với suy nghĩ, ăn nhiều rau thì tốt, uống nhiều nước cho đẹp da. Mình bị ám ảnh với việc ăn uống lành mạnh. Và có vẻ như mình hoạt động cơ mồm thường xuyên để không cần hoạt động cơ não (lười suy nghĩ ấy mà =)))

Thế làm sao để nhận biết được điều đó?

Một cách rất đơn giản, quan sát. Cơ thể mình phản ứng lại với việc ăn nhiều bằng cách nổi mụn. Đúng vậy, ăn nhiều rau xanh hoa quả và nổi mụn. Thật tuyệt vời. Hệ tiêu hóa của mình không tốt lắm, dù mình có bổ sung thêm các loại lợi khuẩn từ một vài thực phẩm lên men. Cảm xúc của mình thường hơi thiếu ổn định nữa.

Mình đã xử lý thế nào?

Hiện tại mình vẫn đang trong quá trình quan sát các trạng thái của cơ thể mình trước, trong và sau khi ăn, để biết rằng cơ thể mình cần bao nhiêu là đủ. Mình thử bớt đi mỗi thứ một ít, mỗi ngày bớt một tẹo để làm quen. Mình tập nhai kỹ hơn, tập trung vào bữa ăn, không để bị phân tán bởi những thứ xung quanh như điện thoại, laptop. Nói như ngôn ngữ tâm linh thì là chánh niệm trong từng bữa ăn đó =)). Cơ thể nhanh nhạy lắm, chỉ cần chú ý đến nó một xíu thôi, tự khắc nó sẽ báo hiệu cho mình: dừng lại, mày ăn đủ rồi đấy. Và mình cứ thế làm theo thôi.

Một vài thay đổi nhỏ hiện tại trong bữa ăn của mình, đó là mình tăng lượng tinh bột lên và giảm lượng rau xuống. Thêm một phần tinh bột vào sẽ giảm hai phần rau, giúp mình no lâu hơn, và giúp hệ tiêu hóa đỡ quá tải do phải tiêu hóa một lượng lớn thức ăn. Điều này cũng áp dụng với nước, mình không còn uống 2 lít nước 1 ngày mà giảm xuống còn tầm khoảng 1,5 lít. Và mình không ăn hoa quả nữa, vì mình không còn cảm giác thèm.

Sẽ có bạn hỏi, ăn uống thôi mà, có cần quan trọng vậy không, thoải mái là được?
Đúng vậy, mình cũng nghĩ thế. Điều kiện tiên quyết khi ăn uống của mình đó là thoải mái. Tuy nhiên hiện tại với mình thì sự thoải mái sẽ ở trong chừng mực nào đó. Mình nghĩ việc ăn uống vừa là sự thỏa mãn của cơ thể khi được ăn các món mình thích, vừa là cách thức duy trì sự sống con người, vừa là sự nuôi dưỡng về tinh thần và trí tuệ. Nghe to tát quá nhưng đúng vậy đó, ôi đúng là đời khổ vì ăn (mà sướng cũng vì ăn) =))))

Mình sẽ nói kĩ vấn đề này hơn ở bài sau, hen.

Vậy ăn nhiều rau uống nhiều nước có tốt không?

Quay trở lại với câu hỏi đầu bài, mình nghĩ mọi thứ đều ở mức tương đối. Nhiều ở đây có nghĩa là như thế nào? Nhiều quá như mình thì không tốt. Ăn uống là trải nghiệm siêu cá nhân, mình nghĩ điều cần làm chính là quan sát và thử để tìm ra điều phù hợp nhất với chính bản thân bạn.

Bạn thử xem sao?

tôi

tôi tẩy xóa, vần vò, quăng mình vào trang viết
giấy sõng soài, sũng nước, không chứa nổi tôi
tôi trôi
trong giấc mơ diệu vợi
vẫn trôi hoài
mãi, mãi, mãi
trong mơ.


tôi
kì cọ tất thảy ốm, đau, vụng, dại,
thất bại, thành công
lông bông, sâu sắc
vết cắt trong lòng
rào một cái
nước trôi xuống, cuốn hết, là xong.

viết ngắn

chiếc vòng trầm, 6 ly, 108 hạt
em cắt ra, 28 hạt, cho vừa tay mình
80 hạt còn lại, lặng thinh
nằm im trong ngăn kéo.


kiến đi đâu thế, kiến ơi
cho tôi theo, bớt chơi vơi, tìm đường.


thôi đừng nghĩ chuyện đâu xa
lo cho một bữa cơm nhà, thì hơn
dĩa cải ngọt, chén cơm thơm
vầy là no, đủ, cám ơn cuộc đời.


Nếu trong tay em có phép nhiệm màu
Em sẽ khiến thời gian quay ngược lại
Để ta đi chệch cuộc đời nhau mãi mãi
Không bao giờ có cơ hội chạm mặt nhau
Hay thực ra em ước điều thứ hai…